Tuổi hai mươi

Tuổi hai mươi thường đẹp vì khi đó chúng ta còn trẻ, chưa có gì trong tay, nên thường đầy những dự định và dám chấp nhận mạo hiểm. Khi già đi, tâm lý chung là “có nhiều thứ để mất” nên không dám làm những điều mà tuổi 20 dám làm. Những người như Phạm Lê Nguyên Vũ hay Đoàn Nguyên Đức thành công đến vậy là vì họ không có gì để mất nên buộc phải lao vào đời mà sống.

Có câu là người ta thường không hối tiếc về những thứ mình đã làm, mà thường hối tiếc về những thứ mình chưa làm. Điều đó có vẻ đúng với mình. Nhiều khi mình ước phải chi ngày trước mình tập trung hơn, lao vào gian khổ nhiều hơn, có lẽ cuộc sống của mình bây giờ sinh động hơn nhiều.

Tuổi 20 sắp qua, mà còn nhiều thứ ngổn ngang quá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.