Month: August 2010

  • Giải thưởng Field

    Vậy là những điều tôi post nửa năm trước đã thành sự thực: Giáo sư Ngô Bảo Châu đã được trao huy chương Field. Không như nửa năm trước, giờ thì ai cũng biết huy chương Field là gì, tầm cỡ như thế nào nên xin phép không nhắc lại nữa.
    Thú thực là tôi rất tự hào về thành tích này của GS Châu. Vậy là bây giờ người Việt cũng đã có đóng góp cho nhân loại. Nhiều năm về trước, có lần đọc thấy rằng Việt Nam từng có người đoạt giải Nobel, tôi cũng mừng và tự hào, nhưng tìm hiểu ra thì biết là bác Lê Đức Thọ được trao giải Nobel hòa bình, chứ không phải là cống hiến khoa học (và ông ấy đã từ chối, với lý do hòa bình chưa thực sự lặp lại trên mảnh đất Việt Nam quê hương ông). Giờ thì đã có đóng góp khoa học hẳn hoi nhé.
    Khi biết tin GS Châu đoạt giải, mình đã đọc tất cả các bài bình luận trên các báo, mặc dù thông tin trùng lặp nhau, mà không biết chán. Vui lắm chứ, thành tựu lớn lao của người Việt, lại là trong ngành toán mà tôi từng theo, chứ không phải bất cứ ngành nào khác. Như đã nói trong entry Ngô Bảo Châu, toán là một ngành rất khó, và ít người theo, vì nó đòi hỏi trình độ rất cao mà lại không gần gũi với công chúng nên chẳng nổi tiếng, chẳng được trả lương cao,… Chắc chắn số người nghe danh Đặng Thái Sơn và biết được tài năng của ông ít hơn rất nhiều so với số người nghe danh Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm … Nhưng, cũng như Đặng Thái Sơn vươn đến đỉnh cao trong lĩnh vực âm nhạc mang tính hàn lâm nhất, Ngô Bảo Châu đã vươn tới đỉnh cao toán học bằng lòng say mê chứ không phải muốn làm những thứ dễ dàng, gần gũi với mọi người để được nổi tiếng.
    Trong lúc vui mừng, tôi chột dạ tự hỏi không biết sau khi đạt đến đỉnh cao vinh quang, không biết GS Châu có bị vầng hào quang này che lấp đến mức suốt ngày gặm nhấm nó để rồi chẳng làm được gì to lớn hơn nữa không. Rồi tôi tự trả lời mình rằng nếu GS là người tự thỏa mãn với thành công thì có lẽ sự nghiệp của GS chỉ dừng lại ở mức đoạt 2 HCV IMO hoặc cùng lắm đến khi nhận giải Clay là hết. Nhưng GS đã không thỏa mãn với cái mình đã đạt được. Vì thế, cứ yên tâm rằng NBC sẽ còn đạt được nhiều thành tựu nữa.
    Việc GS Châu đoạt giải cũng khích lệ tinh thần mình rất nhiều. Mình muốn học, học nhiều hơn nữa, không phải để lấy bằng cấp mà để có thật nhiều kiến thức, để trở thành 1 chuyên gia kinh tế đúng nghĩa.

  • Tự hoàn thiện

    Mình khá hài lòng về công việc mình đã thực hiện ở đây, BQLDA Nhiệt điện Phú Mỹ. Workpaper mình làm rất cẩn thận và document rất chi tiết. Thực sự làm ra những sản phầm như vậy mình thấy rất hài lòng.
    Job PTSC cũng khiến mình nhận ra được nhiều điều. Trước tiên là phải cẩn thận. Cẩn thận và tỉ mỉ hết mức có thể. Mình thường chỉ làm phần quan trọng, vd như báo cáo mình lên hết các thông tin rồi, nhưng manager check lại toàn ra sai lỗi chính tả. Cái sai này từ năm ngoái, mình lấy file năm ngoái update thành năm nay, tưởng là yên tâm, ai ngờ năm ngoái sai nhiều quá. Nói chung là phải cẩn thận check lại mọi thứ, kể cả cái mà mình tưởng là đã chuẩn.
    Thứ nữa là document đầy đủ. Nói thật, lúc review file của staff, đứa nào mà document đầy đủ, chi tiết thì mình rất thích, và khi signoff cũng yên tâm. Vì thế mình cũng phải học cái này từ các em.
    Một điểm không kém phần quan trọng là phải corroborate với các bộ phận khác. Nhiều khi mình lười/ngại đi phỏng vấn phòng sales, kế hoạch, kỹ thuật… nhưng làm việc với những phòng này mới phát hiện được những thứ mà kế toán ghi thiếu. Xét cho cùng thì kiểm toán không phải là ngồi lỳ với kế toán.

  • Gặp lại Đức Vịt

    Hôm rồi nhân lúc cảm xúc dâng trào mới gửi email cho thằng Đức Vịt, liên lạc xem dạo này nó thế nào. Ai ngờ nó hồi âm lại kêu là sắp về nước. Vậy là mình kêu bà xã ở nhà chuẩn bị cơm nước còn mình thì ra đón nó.

    Hơn 10h đêm nó mới về, trông cũng không khác lắm. Còn phải chạy sang Hòa Hưng cho nó nhận khách sạn rồi mới chạy về nhà mình. Đến nơi cũng gần 12h. Hai thằng ngồi nhậu, vừa nhậu vừa ôn lại kỷ niệm xưa. Giữa đêm khuya phương Nam, bao nhiêu kỷ niệm thời cấp 3 ùa về, thật xúc động vô cùng. Hai thằng nhâu đến gần 2h sáng rồi lên lầu nói chuyện linh tinh 1 lúc rồi ngủ. Sáng hôm sau chở nó sang nhà anh bạn gái nó. Đi làm, 10h mới lên công ty.

    Chiều về mình và vợ qua chỗ 2 đứa chúng nó để đi ăn. Tính rủ đi ăn bánh tráng cuốn, ko chịu, hỏi bò bít tết, cơm Thượng Hải,.. cũng không chịu, cuối cùng quyết định ra quán nhậu. Ban đầu tính ra làng nướng Nam Bộ. Trời mưa tầm tã, ra đến nơi thì hết bàn, chạy ra nhà hàng Đông Hồ, cũng hết bàn luôn. Qua Kỳ Hòa quán, may quá, còn bàn. Cả đám vào ăn nhậu. Mình chụp được với nó vài kiểu ảnh. Nó còn bày đặt đưa phong bì mừng đám cưới, mình nhất quyết không nhận nhưng nó cũng nhất quyết không chịu. Không nhận thì cũng không được, với lại mình tiếc nhất là chữ viết của nó trên phong bì, mình muốn lưu làm kỷ niệm, nên cuối cùng đã nhận. Sau đó cả tụi đi hát Karaoke, đến đêm mới về, 2 vợ chồng mình về đến nhà đã gần 1h. Hôm đó theo thống kê của vợ thì mình uống gần 10 chai Ken. Nếu đúng vậy thì đây sẽ là kỷ lục mới 🙂

    Hôm sau vợ chồng mình tá hỏa khi không thấy ví của mình đâu. Nghĩ rằng đã đánh rơi trên đường về nên 2 đứa chuẩn bị tinh thần làm lại giấy tờ. Cuối cùng thấy nó rơi trong gầm giường, may quá 🙂

    3 tuần nữa nó sẽ vào lại để bay về Nhật. Nhất định phải gặp lại nó mới được.

  • Đổi laptop

    Thời gian trôi thật nhanh. Vậy là lại 1 lần nữa mình được đổi laptop, sau 2 năm. Lần trước mình đã viết là hi vọng sẽ làm được “cái gì đó” với cái laptop mới. Nhưng đến hôm nay, khi đã nhận cái mới hơn và chuẩn bị trả cái “mới” kia thì “cái gì đó” vẫn còn dang dở, và thậm chí mình còn đang tính viết lại. Nếu viết lại, mình sẽ bỏ nhiều thời gian hơn để design database cho thật chuẩn, rồi muốn code gì thì code.

    Em laptop mới của mình là T410, mạnh mẽ hơn con T61 cũ. Màn hình sáng hơn, loa to hơn, RAM gấp đôi (4 GB), HDD 160 GB (cũ: 100 GB), CPU Core 2 dual i5 2.4 Ghz x2.

    Hi vọng lần này sẽ hoàn thành được “cái gì đó” 🙂

  • Kỷ niệm một năm ngày cưới

    Hôm nay là tròn 1 năm mình và bà xã chính thức là vợ chồng. Cuộc sống 1 năm qua có thể nói là tuyệt vời. Mình có 1 gia đình êm ấm, 1mái ấm bình yên. Mình chẳng còn suy nghĩ vẩn vơ về tương lai. Nếu ngày xưa thỉnh thoảng lại có cảm giác trống rỗng, thì bây giờ những thứ đó không còn nữa. Cuộc sống bây giờ của mình là cuộc sống của 1 gia đình bình yên, và ổn định. Mình thích cuộc sống này. Cám ơn em, vợ yêu.

    Nhân dịp này, tối nay 2 đứa mình sẽ rủ mấy đứa em đi ăn. Sẽ rất vui 🙂