Bất chấp

(The subtle art of not giving a fuck)

Hạnh phúc đến từ hành động

Hạnh phúc đến từ giải quyết vấn đề. Và cuộc đời chúng ta là 1 chuỗi bất tận các vấn đề, từ nhỏ tới lớn. Ngay khi chúng ta đưa ra 1 lựa chọn, chúng ta đã chọn các vấn đề kèm theo nó. Hạnh phúc vì thế là 1 dạng của hành động, đến từ hành động. Nó không đến từ kiến thức, từ sách hay từ lời khuyên của chuyên gia. Hạnh phúc luôn ở trạng thái công việc dở dang (WIP).

Chúng ta thường quá đề cao cảm xúc

Cảm xúc chỉ đơn giản là một cơ chế phản hổi để cho ta biết rằng điều gì đó là tốt hay không tốt cho chúng ta, không hơn, không kém.

Cảm xúc tiêu cực là CALL TO ACTION, rằng ta còn vấn đề gì đó cần phải được giải quyết. Trong khi đó, cảm xúc tích cực là phần thưởng cho ta khi ta đã làm 1 điều gì đó đúng.

Nhưng chúng ta không nên quá tin tưởng cảm xúc. Công việc mà chúng ta mơ ước hôm nay cũng chính là công việc khiến chúng ta stress ngày mai. Ngôi nhà chúng ta mua hôm nay chính là ngôi nhà chúng ta phải sửa vào ngày mai. Vì vậy, không có hạnh phúc tuyệt đối.

Thay vào đó, hãy chọn vấn đề để đương đầu.

Thất bại là cách để trở nên tốt hơn

Cách duy nhất để trở nên tốt hơn là trả qua thất bại. Mỗi thất bại nho nhỏ sẽ khiến ta rút ra những bài học nho nhỏ để cải thiện cho lần tiếp theo. Giống như tập đàn, bạn phải lặp đi lặp lại 1 động tác tới khi nào thuần thục thì thôi. Ban đầu, bạn bấm sẽ bị lỗi, âm bị câm, tay gẩy sai dây… Đó là những thất bại. Rồi mỗi lần như vậy, bạn sẽ dần thấy được mình sai ở đâu để khắc phục. Rồi đến lỗi tiếp theo… Cứ như vậy, nếu bạn trải qua đủ số lần thất bại, bạn sẽ trở thành 1 tay guitar cừ khôi.

Nếu bạn quan tâm tới sự thừa nhận của người khác, thì bạn là tù nhân của họ

Bạn sẽ mãi chạy theo cuộc chơi của người khác. Cuộc chơi theo luật của họ. Cuộc chơi mà họ có lợi thế. Mọi việc bạn làm chỉ để có được sự thừa nhận từ họ.

Điều rất thú vị là: thông thường, cách chúng là nhìn nhận và hình dung về chuẩn để thành công trong cuộc chơi thường không chính xác. Giống như việc chúng ta tưởng rằng để trở thành 1 bài blog tốt chúng ta phải cố gắng kéo dài nội dung của nó càng lê thê càng tốt. Rằng cần phải học những trick để kéo 1 câu thành 1 đoạn. Phải ‘dẫn nhập’ những thứ hơi liên quan càng nhiều càng tốt để nhồi vào nội dung cho bài dài ra. Và chúng ta tập trung công sức để đi học các “thủ đoạn” để kéo dài bài viết. Trong khi thực tế thì ngược lại. Bài viết cô đọng súc tích, đúng trọng tâm và có cách nhìn độc đáo mới chính là thứ bạn cần và tạo ra sự khác biệt cho bạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.