Lần đi này tôi biết thêm nhiều thông tin thú vị. Bạn đã bao giờ từng ở vùng thời tiết -19oC (âm 19 độ C) chưa? Tôi đã trải qua. Nhưng đó là nhiệt độ ngoài trời của máy bay khi nó ở độ cao 8000m trong điều kiện bay đêm, còn tôi ở trong trong khoang (chứ ai cho ló đầu ra ngoài đâu) nên nhiệt độ vẫn bình thường. Đi máy bay cũng nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi 1 con Boing 777. Khoang máy bay rộng, chia làm 3 hàng ghế với 2 lối đi, còn chia làm 2 phần: trước và sau chứ không để thông từ đầu tới cuối như các loại khác. Vì là máy bay hiện đại nên có màn hình đặt khắp nơi, lúc chuẩn bị cất cánh các em tiếp viên không cần phải đứng demo cách thắt dây an toàn, sử dụng áo phao, đeo mặt nạ dưỡng khí nữa, vì trên màn hình đã hiển thị đoạn phim (đồ họa) minh họa hết rồi. Lúc cất cánh (và lát sau là hạ cánh) thì màn hình chuyển sang “tường thuật trực tiếp” cảnh vật bên ngoài, giúp hành khách không cần nhìn ra ngoài mà vẫn thấy được khung cảnh cất cánh. Sau khi ổn định độ cao, màn hình tiếp tục hiện thị vị trí máy bay trên bản đồ VN, và quãng đường đã đi, thời gian dự tính sẽ đến đích, vận tốc bay, độ cao và nhiệt độ ngoài trời. Lúc đầu nhìn lên màn hình tôi sửng sốt vì nhiệt độ ngoài trời là -4oC, nhưng rồi lại thấy hợp lý vì đang ở trên rất cao. Máy bay nâng dần độ cao đến gần 8000m và nhiệt độ giảm xuống còn -19oC (máy báo thế, chứ trong khoang thì hơi lạnh tí thôi). Cứ ngỡ là ra đến Hà Nội sẽ lạnh lắm, nhưng khi đến nơi thì thấy thời tiết cũng vẫn bình thường.
Đến Hà Nội bắt taxi Mai Linh (cty tôi xài thẻ Mai Linh) hơi khó vì ngoài Hà Nội Mai Linh không hoạt động mạnh như trong Sài Gòn và ở Nội Bài taxi Mai Linh bị “cấm” (theo luật ngầm).
Ngày thứ 2 ở Hà Nội trời mát hơn. Nhưng hôm đó không có sự kiện gì đặc biệt: ban ngày training, ban tối sang nhà người cô ở gần đó 1 chút rồi về khách sạn ngủ. Trước đó có gọi cho thằng Ca báo là tôi đã ra và muốn gặp chúng nó. Nó hẹn hôm sau.
Ngày hôm sau thời tiết thật tuyệt vời. Trời mát mẻ (theo tiêu chuẩn ở SG thì được gọi là “se lạnh” và chị em sẽ đua nhau lôi áo lạnh, khăn quàng cổ ra mặc), có 1 chút mưa phùn, nhiều mây, tạo ra 1 thứ ánh sáng thân thuộc đến khó tả. Cuối ngày, tôi được nghỉ sớm hơn 1 tiếng (trong suốt khóa học, ông Manager người Singapore dạy chưa bao giờ bị cháy giáo án 😀 ). Tôi ra về, gọi cho Sơn và thật bất ngờ, nó làm ngay gần đấy, 2 thằng đi uống trà đá vì tôi muốn ngồi lề đường ngắm phố phường Hà Nội chứ không muốn chui vào quán. Tôi đúng là kẻ may mắn khi hôm đó thời tiết đúng là đặc trưng của mùa thu Hà Nội. Hai thằng ngồi hàn huyên và ngắm phố. Những hàng cây xanh thân thuộc vô cùng, mặc dù tổng thời gian tôi lên Hà Nội và ở chơi tính từ bé tới giờ chắc chưa được 10 ngày.
Lát sau Ca đến, và mấy thằng kéo nhau ra quán Hiếu Béo. Lại thêm 1 lần nữa tôi vô cùng xúc động và cảm kích khi mặc dù báo trước không lâu nhưng buổi gặp mặt hôm đó có sự tham gia của rất nhiều bạn, giống như 1 buổi họp lớp thu nhỏ, gồm: Sơn Tẹo, Ca Thơ, Giáp Giang, Hùng Thiệu, Ngọc Anh, Tuấn Thùy, Thái Mèo, Thủy Nhện, Quang Cấn, Quang Chồn, Hoa Mỹ, Hải Nho. Cả bọn gặp lại, vẫn thân thương như ngày nào. Tôi cảm nhận được tình cảm các bạn dành cho tôi mỗi lần tôi ra Bắc, dù cho thời gian trôi qua đã lâu kể từ khi chúng ta rời mái trường thân yêu ấy. Cám ơn các bạn nhiều lắm.
Những gương mặt thân thương thủa ấy
Sang ngày thứ 4, chúng tôi chỉ phải học nửa ngày, và có hẳn 1 buổi chiều để dạo phố. Anh Điệp mượn xe máy rồi 2 anh em đi ăn bánh Tôm ở Hồ Tây. Mỗi lần đi giữa phố phường Hà Nội tôi có 1 cảm xúc thật khó tả. Cảm giác giống như mình đi giữa hiện tại với quá khứ, giữa hiện đại và cổ kính, giữa đời thật và chốn xa xăm.
Hai anh em chạy xe 1 vòng Hồ Tây, đi ngay sát mép hồ. Gió chiều thu thổi nhẹ. Mưa phùn vẫn bay. Xa xa xuất hiện làn sương mỏng mà có lẽ ở khung cảnh tương tự Bùi Thanh Tuấn đã mô tả là “hồ Tây tím mờ”. Không gian đậm chất thơ, tiếc rằng lúc đó tôi không đủ lắng đọng để làm thơ.
Chắc chắn Hà Nội đã phát triển rất nhiều kể từ lần đầu tôi đến. Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận dường như chưa có gì thay đổi, vẫn Hà Nội đó, vẫn không khí đầy chất cổ kính và nên thơ. Rất nhiều tòa nhà cao tầng mới được mọc lên, nhưng nó kết hợp hài hòa với không gian cổ kính, không làm mất đi bản sắc Hà Nội mà ngược lại, bổ sung để tô điểm thêm cho Hà Nội. [1. Ở Sài Gòn tôi cũng cảm nhận được 2 nơi như thế: tòa nhà Saigon Trade Center và Diamon Plaza]. Phố phường có nhiều xe máy, xe hơi hơn, nhưng không có cái xô bồ và ngột ngạt của 1 thành phố lớn. Hà Nội vẫn thanh bình. [2. Bạn càng cảm nhận rõ điều này hơn tại khu phố cổ.]
Mọi thứ sẽ trọn vẹn hơn nếu lần này tôi đi không phải vì công việc mà đi chơi cùng với vợ, tôi sẽ giới thiệu với em các bạn của tôi, nắm tay em đi trên những con đường thoang thoảng mùi hoa sữa, sẽ cùng em dạo bước bên hồ Tây, …. Chắc chắn 1 ngày gần đây sẽ được như vậy, em nhỉ.
Lần đi này tôi biết thêm nhiều thông tin thú vị. Bạn đã bao giờ từng ở vùng thời tiết -19oC (âm 19 độ C) chưa? Tôi đã trải qua. Nhưng đó là nhiệt độ ngoài trời của máy bay khi nó ở độ cao 8000m trong điều kiện bay đêm, còn tôi ở trong trong khoang (chứ ai cho ló đầu ra ngoài đâu) nên nhiệt độ vẫn bình thường. Đi máy bay cũng nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi 1 con Boing 777. Khoang máy bay rộng, chia làm 3 hàng ghế với 2 lối đi, còn chia làm 2 phần: trước và sau chứ không để thông từ đầu tới cuối như các loại khác. Vì là máy bay hiện đại nên có màn hình đặt khắp nơi, lúc chuẩn bị cất cánh các em tiếp viên không cần phải đứng demo cách thắt dây an toàn, sử dụng áo phao, đeo mặt nạ dưỡng khí nữa, vì trên màn hình đã hiển thị đoạn phim (đồ họa) minh họa hết rồi. Lúc cất cánh (và lát sau là hạ cánh) thì màn hình chuyển sang “tường thuật trực tiếp” cảnh vật bên ngoài, giúp hành khách không cần nhìn ra ngoài mà vẫn thấy được khung cảnh cất cánh. Sau khi ổn định độ cao, màn hình tiếp tục hiện thị vị trí máy bay trên bản đồ VN, và quãng đường đã đi, thời gian dự tính sẽ đến đích, vận tốc bay, độ cao và nhiệt độ ngoài trời. Lúc đầu nhìn lên màn hình tôi sửng sốt vì nhiệt độ ngoài trời là -4oC, nhưng rồi lại thấy hợp lý vì đang ở trên rất cao. Máy bay nâng dần độ cao đến gần 8000m và nhiệt độ giảm xuống còn -19oC (máy báo thế, chứ trong khoang thì hơi lạnh tí thôi). Cứ ngỡ là ra đến Hà Nội sẽ lạnh lắm, nhưng khi đến nơi thì thấy thời tiết cũng vẫn bình thường.
Đến Hà Nội bắt taxi Mai Linh (cty tôi xài thẻ Mai Linh) hơi khó vì ngoài Hà Nội Mai Linh không hoạt động mạnh như trong Sài Gòn và ở Nội Bài taxi Mai Linh bị “cấm” (theo luật ngầm).
Ngày thứ 2 ở Hà Nội trời mát hơn. Nhưng hôm đó không có sự kiện gì đặc biệt: ban ngày training, ban tối sang nhà người cô ở gần đó 1 chút rồi về khách sạn ngủ. Trước đó có gọi cho thằng Ca báo là tôi đã ra và muốn gặp chúng nó. Nó hẹn hôm sau.
Ngày hôm sau thời tiết thật tuyệt vời. Trời mát mẻ (theo tiêu chuẩn ở SG thì được gọi là “se lạnh”), có 1 chút mưa phùn, nhiều mây, tạo ra 1 thứ ánh sáng thân thuộc đến khó tả. Cuối ngày, tôi được nghỉ sớm hơn 1 tiếng (trong suốt khóa học, ông Manager người Singapore dạy chưa bao giờ bị cháy giáo án J). Tôi ra về, gọi cho Sơn và thật bất ngờ, nó làm ngay gần đấy, 2 thằng đi uống trà đá vì tôi muốn ngồi lề đường ngắm phố phường Hà Nội chứ không muốn chui vào quán. Tôi đúng là kẻ may mắn khi hôm đó thời tiết đúng là đặc trưng của mùa thu Hà Nội. Hai thằng ngồi hàn huyên và ngắm phố. Những hàng cây xanh thân thuộc vô cùng, mặc dù tổng thời gian tôi lên Hà Nội và ở chơi tính từ bé tới giờ chắc chưa được 10 ngày.
Lát sau Ca đến, và mấy thằng kéo nhau ra quán Hiếu Béo. Lại thêm 1 lần nữa tôi vô cùng xúc động và cảm kích khi mặc dù báo trước không lâu nhưng buổi gặp mặt hôm đó có sự tham gia của rất nhiều bạn, giống như 1 buổi họp lớp thu nhỏ, gồm: Sơn Tẹo, Ca Thơ, Giáp Giang, Hùng Thiệu, Ngọc Anh, Tuấn Thùy, Thái Mèo, Thủy Nhện, Quang Cấn, Quang Chồn, Hoa Mỹ, Hải Nho. Cả bọn gặp lại, vẫn thân thương như ngày nào. Tôi cảm nhận được tình cảm các bạn dành cho tôi mỗi lần tôi ra Bắc, dù cho thời gian trôi qua đã lâu kể từ khi chúng ta rời mái trường thân yêu ấy. Cám ơn các bạn nhiều lắm.
Sang ngày thứ 4, chúng tôi chỉ phải học nửa ngày, và có hẳn 1 buổi chiều để dạo phố. Anh Điệp mượn xe máy rồi 2 anh em đi ăn bánh Tôm ở Hồ Tây. Mỗi lần đi giữa phố phường Hà Nội tôi có 1 cảm xúc thật khó tả. Cảm giác giống như mình đi giữa hiện tại với quá khứ, giữa hiện đại và cổ kính, giữa đời thật và chốn xa xăm.
Hai anh em chạy xe 1 vòng Hồ Tây, đi ngay sát mép hồ. Gió chiều thu thổi nhẹ. Mưa phùn vẫn bay. Xa xa xuất hiện làn sương mỏng mà có lẽ ở khung cảnh tương tự nhạc sĩxxx đã mô tả là“hồ Tây tím mờ”. Không gian đậm chất thơ, tiếc rằng lúc đó tôi không đủ lắng đọng để làm thơ.
Chắc chắn Hà Nội đã phát triển rất nhiều kể từ lần đầu tôi đến. Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận dường như chưa có gì thay đổi, vẫn Hà Nội đó, vẫn không khí đầy chất cổ kính và nên thơ. Rất nhiều tòa nhà cao tầng mới được mọc lên, nhưng nó kết hợp hài hòa với không gian cổ kính, không làm mất đi bản sắc Hà Nội mà ngược lại, bổ sung để tô điểm thêm cho Hà Nội. Note (Ở Sài Gòn tôi cũng cảm nhận được 2 nơi như thế: tòa nhà Saigon Trade Center và Diamon Plaza). Phố phường có nhiều xe máy, xe hơi hơn, nhưng không có cái xô bồ và ngột ngạt của 1 thành phố lớn. Hà Nội vẫn thanh bình. Note Bạn càng cảm nhận rõ điều này hơn tại khu phố cổ.
Mọi thứ sẽ trọn vẹn hơn nếu lần này tôi đi không phải vì công việc mà đi chơi cùng với vợ, tôi sẽ giới thiệu với em các bạn của tôi, nắm tay em đi trên những con đường thoang thoảng mùi hoa sữa, sẽ cùng em dạo bước bên hồ Tây, …. Chắc chắn 1 ngày gần đây sẽ được như vậy, em nhỉ.
Hôm nay tôi đã xài lại Windows trên con desktop ở nhà, thay vì dùng Ubuntu như trước kia. Nguyên nhân là vì trên Ubuntu không có Excel mà chỉ có bộ Open Office với ít tính năng hơn, và giao diện lạ hơn, trong khi vợ tôi cần Excel để giải quyết công việc.
Đáng lẽ ra việc chuyển sang Windows phải được tiến hành từ lâu rồi, nhưng đến hôm nay mới làm được vì có những khó khăn kĩ thuật.
Cứ mỗi lần tôi cài Windows, chương trình chạy xong phần copy file to HDD, chuẩn bị cài đặt thì bị lỗi màn hình xanh. Lỗi này thông thường do không tương thích phần cứng, hoặc xung đột bộ nhớ (RAM), hoặc có 1 phần cứng nào đó bị hỏng. Vì đây mới là giai đoạn cài đặt hệ điều hành nên khả năng xung đột bộ nhớ là hầu như không có, phần cứng thì vẫn như trước đây, nên cũng loại trừ vấn đề không tương thích. Tôi nghiêng về khả năng phần cứng bị hỏng. Và phần cứng bị đặt dấu hỏi nhiều nhất là ổ đĩa cứng. Tôi scan lại, thấy quá trời bad sectors, tôi mừng thầm vì có vẻ như mình đang đi đúng hướng. Nhưng sau khi chương trình đã fix hết các bad sectors rồi, quá trình cài đặt vẫn xảy ra sự cố trên. 1 điều nữa là mặc dù thử hết các cách để cài Windows đều thất bại, nhưng cài Ubuntu thì ngon lành, không vấn đề gì.
Cuối cùng thì tôi đành chọn giải pháp kiếm 1 bản Ghost tự nhận driver, tiến hành ghost lại. Kết quả là giờ tôi đang viết blog trên Desktop sử dụng Windows XP 🙂
P/S: Vẫn chưa hiểu tại sau quá trình cài đặt Win lại bị lỗi trong khi Ubuntu thì cài đặt rất trơn tru.
Vậy là tôi sẽ lại có dịp được ra Hà Nội. Lần này là để tham dự 1 khóa training của công ty về Enterprice Risk Service. Mặc dù khóa học rơi vào tuần sau và bị trùng với lịch đi khách hàng nhưng công ty đã bố trí lại và tạo điều kiện cho chúng tôi tham gia khóa học.
Thật lòng tôi không muốn tham gia khóa training này, một phần vì phải đi xa, nhưng trên hết là tôi không muốn dính dáng gì tới ERS nữa. Tôi chỉ muốn tập trung vào kiểm toán, thế thôi. Thế nên phải đi chuyến này tôi cảm thấy không thoải mái lắm. Dù vậy có 1 điều an ủi to lớn là tôi lại được ra Hà Nội.
Lúc này trời Hà Nội đã vào thu. Xem dự báo thời tiết trong 5 ngày tới thì có vẻ như trời cũng mát mẻ, chưa có không khí lạnh, thứ làm tôi nhớ nhiều nhất khi vào Nam.
Hà Nội trong tôi thật đẹp, 1 vẻ đẹp cổ kính và huyền ảo. Hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của tôi trước đó về một thành phố toàn nhà cửa xe cộ, lần đầu tiên tôi đến Hà Nội, ấn tượng đầu tiên là 1 thành phố xanh rợp bóng cây.
Tôi cảm thấy Hà Nội thật thảnh thơi, thân thiện và rất thanh lịch. Hình ảnh các cụ già hưu trí đạp xe trên phố hay đi dạo bờ hồ là những biểu tượng của sự thanh bình đó.
Chẳng biết rằng sau chuyến đi sắp tới, vì công việc chứ không phải đi chơi như những lần trước, thì hình ảnh lung linh tốt đẹp đó có còn nguyên vẹn trong tôi không, nhưng tôi sẽ cố gắng cảm nhận.
Tình cờ lên trang books247 – một trang chuyên cung cấp nội dung ebook trực tuyến – lục lọi trong rừng sách trong đó và kiếm được 1 cuốn sách khá hay: Object oriented programming with PHP5 Learn to leverage PHP5’s OOP features to write manageable applications with ease. Nội dung của nó hay đến mức tôi đọc luôn 2 ngày đến gần hết cuốn sách dày hơn 200 trang này (chưa hết, vì có một số phần chưa sử dụng bây giờ nên tạm để lại).
Sách thuộc loại advance PHP, nghĩa là dành cho người đã biết về lập trình PHP rồi và muốn học nâng cao. Tuy nhiên điểm khiến sách này khác biệt là thay vì giới thiệu lập trình hướng đối tượng (OOP) là gì, tạo 1 lớp (class) trong php như thế nào, 1 đối tượng (object) ra làm sao… như những cuốn sách khác, nó đi vào các yếu tố quan trọng hơn như tại sao nên là OOP, lợi ích khi sử dụng OOP, rồi giải thích về interface, về abstract class…
Cuốn sách viết rất khoa học và cuốn hút, với ví dụ minh họa là những đoạn code rõ ràng và dễ hiểu, dẫn dắt người đọc từ cơ bản về PHP đến những khái niệm nâng cao. Tôi đặc biệt thích thú những đoạn viết về construct, static… và design pattern.
Có lẽ trong các tài liệu về design pattern mà tôi từng đọc thì đây là 1 trong những tài liệu dễ hiểu mà đầy đủ nhất. Trước khi đi vào chi tiết về design pattern, tác giả khiến người đọc cảm thấy rất thoải mái khi nói
While coding, many of us use these patterns without being aware that these
techniques are actually known as patterns… So don’t
be afraid about using patterns. They are daily coding tricks, which you may have
always performed, but you may not have known.
Tạm dịch:
Trong khi viết mã, nhiều người trong chúng ta sử dụng các bản mẫu nào mà không biết rằng nó là các bản mẫu… Vì vậy đừng sợ sử dụng các bản mẫu. Chúng là những mẹo viết mã hàng ngày mà có thể các bạn luôn luôn làm nhưng không biết
Vâng, nghĩa là design pattern không phải là các phát minh mới mà đơn giản chỉ là tổng hợp những phương pháp tối ưu (best practice), gom lại thành 1 khái niệm tổng quát. Khi mới biết về OOP tôi cũng mất 1 thời gian để nhận ra rằng OOP chỉ là cách làm việc khoa học hơn chứ không tạo ra tính năng mới.
Sách dành nguyên chương cuối để giới thiệu về mô hình MVC. Bản thân mình từ kinh nghiệm bản thân thấy rằng áp dụng MVC khiến cho việc quản lý ứng dụng sau này rất dễ dàng. (hôm nào đó sẽ đi sâu vào vấn đề này, đặc biệt mình muốn chia sẻ về chữ M – model vì khái niệm thì khá trừu tượng mà mỗi sách viết 1 kiểu khiến mình mất khá nhiều thời gian mới hiểu).
Nhìn tổng thế, cuốn sách tập trung vào OOP và cách viết mã sao cho khoa học, thay vì tập trung vào PHP (thường dẫn đến phong cách viết mã mì ống).
Cho dù bạn mới bắt đầu, bạn cũng nên thêm cuốn sách này vào trong danh sách những thứ cần đọc.