Month: July 2009

  • Trở lại Đà Nẵng

    Như đã đề cập trong bài trước, hè năm nay công ty tổ chức đi du lịch Đà Nẵng nên tôi có dịp trở lại thành phố này.

    Do đi chuyến bay gần trưa nên khi đến chúng tôi đến ăn trưa xong rồi mới khởi hành lên Bà Nà. Chiều mới trở về nhận phòng khách sạn.

    Thời tiết Đà Nẵng những ngày này khá nóng. Do chậm chân nên chúng tôi phải ở dưới chân Bà Nà để đợi chuyến cáp treo sau. Dưới chân Bà Nà có khá nhiều hoa vàng (không biết là hoa gì)

    Cuối cùng thì cáp treo cũng tới. Chúng tôi lên cáp treo và tranh thủ ngắm cảnh. Trên đường lên núi có khá nhiều cây lá đỏ, giống như Châu Âu

    Lên gần đến đỉnh núi thì trời mát dịu một cách rõ rệt. Khí hậu trên núi thật lý tưởng. Lên đến đỉnh thì còn có sương mù.  Tưởng chừng như chúng tôi lạc vào chốn tiên cảnh. Giữa mùa hè miền Trung mà cứ như đang ở mùa xuân Việt Bắc. Cảnh rừng núi ẩn hiện sau làn sương đẹp như 1 bức tranh thủy mặc.

    Những thân cây khẳng khiu vươn thẳng lên trời xanh trong làn sương mù, gợi nhớ về thời thơ ấu ở miền Bắc

    Dưới đất là khá nhiều cây cỏ rất đẹp

    Đột nhiên sương mù trở nên dày đặc hơn, tất cả cảnh vật chìm vào mờ ảo

    Thế rồi sương mù tan, và chúng tôi được chứng kiến 1 cảnh rực rỡ tuyệt vời. Phía trên đầu là 1 đám mây đen như báo hiệu sắp có 1 trận mưa to, nhưng dưới đất thì sương đã tan và có thể phóng tầm mắt ra xa để thấy rõ thành phố và biển.  Trên đầu là 1 gam màu tối nhưng phía dưới là nắng vàng rực rỡ. Chân trời như sáng rực lên. Hòa vào khung cảnh đó là đồi núi trùng điệp. Có ai đó nói rằng mắt thường là chiếc máy ảnh tốt nhất. Quả đúng như vậy. Phải đứng tại đó tại thời điểm đó mới cảm được hết vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây

    Tham quan xong chúng tôi trở về nhưng do thời tiết xấu nên cáp treo không dám vận hành. Thế là chúng tôi phải tiếp tục đợi thêm 2 tiếng nữa.

    Về đến thành phố Đà Nẵng, ở khách sạn Đà Nẵng Riverside ngay cạnh sông Hàn. Có vẻ như tôi rất “lúa” khi nhận chìa khóa phòng xong rồi hỏi lại cô bé tiếp tân rằng chìa khóa đâu. Em gái Đà Nẵng chỉ vào 1 thứ như cục pin đồng hồ (pin cúc) gắn ở trên cái thẻ có số phòng, nói là “chìa khóa đây nè anh”. Leo lên phòng, đưa cái “cục pin” đó vào cái “ổ khóa”, thấy đèn chớp chớp xanh, tín hiệu kêu “bíp bíp”, xoay cánh cửa thì mở ra được. Đấy là lần đầu tiên mình xài khóa điện tử thế này 🙂

    Tối cafe với anh “tour guide” năm ngoái rồi về phòng ngủ. Mấy thằng bạn rủ ra ngoài bãi biển nhậu nhưng buồn ngủ quá nên thôi. Cũng không xem cầu sông Hàn quay (do năm ngoái xem rồi).

    Sáng hôm sau dậy sớm đi dạo dọc bờ sông Hàn. Cảnh vật vô cùng thanh bình. Hai bên bờ sông Hàn là những tòa cao ốc mọc lên soi bóng xuống dòng sông, tạo cho khung cảnh vừa có vẻ cổ kính, vừa có vẻ hiện đại. Đặc biệt là mức độ phát triển của khu vực 2 bên bờ sông không chênh lệch nhiều như ở SG, có lẽ do họ có nhiều cầu để kết nối 2 bờ sông.

    Bình minh soi ánh nắng bên kia bờ sông Hàn

    Người dân đánh cá lúc sáng sớm

    Sau đó chúng tôi đi lên Ngũ Hành Sơn.

    Vọng hải đài – Ngũ Hành Sơn

    Sau đó chiều chúng tôi tiến tới Hội An

    Phố cổ vẫn giữ được nét cổ kính như xưa

    Đang đi dạo thì trời đổ mưa. Cơn mưa vô tình lúc trời gần tối khiến phổ cổ trở nên vắng lặng và tĩnh mịch. Đường đi không còn du khách, chỉ còn người dân thỉnh thoảng chạy qua, làm ta cảm nhận được cuộc sống đời thường nơi đây.

    Đối với ai chưa từng đi Đà Nẵng, lời khuyên của mình là nên đi 1 chuyến, bạn sẽ thấy rất đáng thời gian và công sức bỏ ra.

  • Du lịch miền Trung

    Cuối tuần vừa rồi mình có dịp trở lại Đà Nẵng.

    Chợt nhớ ra là đợt miền Trung năm ngoái mình còn đang post dang dở. Hôm nay sẽ post tiếp chuyến đi năm ngoái và update chuyến năm nay.

    Đà Nẵng là 1 thành phố lớn nhất miền Trung. Từ đây bạn có thể đi tham quan rất nhiều thắng cảnh, địa điểm du lịch với 1 khoảng cách, thời gian rất ngắn. Bạn có thể về Hội An, đi thánh địa Mỹ Sơn (Quảng Nam), ra Huế hoặc xa hơn là Phong Nha – Kẻ Bàng (Quảng Bình). Ngay tại Đà Nẵng bạn có thể lên khu du lịch trên núi Bà Nà, được mệnh danh là Sapa/Đà Lạt của miền Trung. Bãi biển Mỹ Khê được bầu chọn là 1 trong 9 bãi biển đẹp nhất thế giới. (thậm chí tỷ phú Forbes cho là 1 trong 6 bãi biển đẹp nhất). Bán đảo Sơn Trà với bãi Bụt cũng thật tuyệt.

    Sau khi từ Huế về, chúng tôi ở nhà người thân tại Đà Nẵng. Tối hôm sau, với sự trợ giúp của 1 “tour guide” miễn phí là ông anh họ “đằng ngoại”, chúng tôi tới Hội An. Phố cổ còn giữ được vẻ nguyên sơ của nó là nhờ người dân Hội An rất có ý thức trong việc giữ gìn những giá trị truyền thống nơi đây.

    Dừng lại bên cầu Nhật Bản, chúng tôi chụp ảnh với người anh họ “tour guide”.

    Ngày hôm sau, chúng tôi đi Mỹ Sơn. Mượn xe máy của 1 người bà con, hỏi đường đi tới Mỹ Sơn và … lên đường. 2 đứa đi được nửa đường thì gặp 1 cặp Tây đang phóng xe máy phía trước. Đoán chắc rằng đôi này cũng đang đi Mỹ Sơn, cả 2 yên tâm bám theo. Đi vòng vèo 1 hồi cũng đến Mỹ Sơn.

    Mỹ Sơn là nơi tổ chức các buổi tế lễ của Chiêm Thành trước kia. Sau này khi người Việt mở cõi, các chúa Nguyễn đã dùng đạo Phật (theo kế của Đào Duy Từ) để đồng hóa văn hóa. Công việc này được thực hiện rất xuất sắc, nên giờ đây những tín ngưỡng, phong tục của văn hóa phồn thực nơi đây đã không còn nữa, và tất cả đã hòa vào dòng văn hóa chung – văn hóa Việt.

    Với chuyến đi Mỹ Sơn, chúng tôi đã hoàn tất cuộc hành trình qua 4 di sản miền Trung trong vòng 4 ngày. Ngày 1 đi Phong Nha, ngày 2 đi Huế, ngày 3 Hội An và ngày thứ 4 là Mỹ Sơn.

    Tối hôm đó, sau 1 chầu nhậu ở bãi biển Mỹ Khê (tối mịt nên không biết biển xấu đẹp thế nào), chúng tôi ra cầu sông Hàn để đợi đến nửa đêm xem cầu quay.

    Ngày hôm sau, chúng tôi ra bãi Bụt trên bán đảo Sơn Trà

    Đà Nẵng là 1 thành phố tuyệt vời, và có tiềm năng du lịch rất lớn.

    Kỳ đi này, chúng tôi chỉ còn thiếu Bà Nà là chưa đi, vì lúc đó họ đang đóng cửa để nâng cấp.

    (Bài này viết về chuyến đi năm 2008. Bài tiếp theo sẽ viết về chuyến đi chơi Đà Nẵng năm 2009 với công ty).