Cầu lông

Cuối tuần rồi, chủ đề thay đổi địa điểm đánh cầu lông là thứ được bàn luận nhiều nhất trong email nội bộ với hàng loạt email tới tấp bay đến. Chuyện là trước đây, hồi mới phát động phong trào cầu lông, công ty tôi thường chơi tại sân Hoàng Hoa Thám, rồi sau đó vì lý do không book được sân nên chuyển qua sân Đào Duy Anh, rồi cuối cùng “định cư” ở sân Phú Thọ. Thứ 6 vừa rồi “chủ xị” của nhóm cầu lông gửi email hỏi là có cần thay đổi địa điểm về lại Hoàng Hoa Thám hay giữ nguyên sân Phú Thọ. Thế là nội bộ chia làm 2 phe – phe ủng hộ sân Hoàng Hoa Thám khá nhiều với lý do sân này gần nhà, còn phe ủng hộ sân Phú Thọ thì lấy lý do sân này “hiện đại” hơn. Phe Hoàng Hoa Thám nêu lại quá khứ hào hùng khi còn chơi ở sân này thường tập hợp được 1 lượng người chơi tương đối lớn (còn sân Phú Thọ thì nghe nói có kẻ từng rơi vào cảnh đến không thấy ai rồi quay về), và cần đưa cầu lông về địa điểm này. Phe này nêu khẩu hiệu “change we need” và sau đó là “HHT, nơi hội tụ của những tay vợt đẳng cấp” (mặc dù chủ nhật này “tay vợt đẳng cấp” này không thấy xuất hiện trên sân HHT). Lập tức phe Phú Thọ nêu khẩu hiệu “No need change”. Tuy nhiên khẩu hiệu đó không mấy tác dụng, phe HHT chiếm tỷ lệ ủng hộ áp đảo đến mức 1 người bên phe Phú Thọ cảm thấy nguy cơ bị thua đã rõ ràng nên chuyển chiến thuật, đại khái: Gần hay xa không quan trọng, quan trọng là các bạn có nhiệt tình hay không. Nếu nhiệt tình thì xa cũng không ăn nhằm gì. Nên chọn sân Phú Thọ thì điều kiện tốt hơn… (Với thằng nhiệt tình vừa vừa như tớ thì khoảng cách xa nó lớn hơn cái nhiệt tình). Mặc dù vậy, đến giờ trưa, phe HHT đã giành được 7 phiếu ủng hộ, còn phe Phú Thọ mới có 2. Tuy nhiên phe HHT cũng hơi chủ quan khi tính rằng còn có 3 phiếu tiềm năng của Kim Anh, lão Trung mập và Tú Anh. Song Kim Anh đã “phản phé” khi ủng hộ sân Phú Thọ, lão Trung mập thì không có lập trường rõ ràng, còn Tú Anh không tham gia. Theo quy định thì nếu mỗi sân giành ít nhất 8 phiếu thì sẽ book sân đó, nếu cả 2 sân thỏa mãn điều kiện này thì book cả 2. Tình hình đang gay cấn thì Ale nhảy vào với tuyên bố ủng hộ cả 2 (sân nào cũng được). Nhờ vào mối quan hệ tốt của người viết bài này, Ale đã “bán” phiếu bầu của mình cho sân HHT với cái giá là 1 chầu nước trong giờ giải lao. Với 8 phiếu ủng hộ, sân HHT đã chắc suất. Thế là hôm nay, chủ nhật, tớ lại xách vợt “tái xuất giang hồ”. Tuy nhiên phong độ hôm nay không được tốt lắm. Có lẽ cần 1 thời gian nữa.

Khoảng thời gian tôi chơi cầu lông nhiều nhất là năm lớp 7, hầu như ngày nào cũng chơi. Sau đó là quãng lặng, cho đến năm ngoái mới chơi lại với hội của công ty. Trong thời gian này (lớp 7) tôi vừa chơi với mấy đứa cùng lớp (trong giờ thể dục ở trường), vừa chơi với mấy đứa trong xóm (khi tan học). Hồi đó chơi mãi cả bọn mới hùn đủ tiền để đi mua cái lưới. Giữa trưa nắng hè, tôi và 1 tên nữa đạp xe đạp lên thị xã chỉ để mua lưới cầu lông (đạp đi và về mất 2 tiếng đồng hồ). Sau đó phải tìm nhà thằng nào có sân rộng, rồi kiếm vôi để kẻ sân, làm cột căng lưới. Cuối cùng thì cả bọn cũng có sân “chuyên nghiệp” để chơi.

Có lần tôi ngồi trên cái hàng rào chờ mấy đứa trong lớp đánh xong để đến lượt mình, có thằng bạn đùa nghịch đẩy 1 cái, tôi té nhào ra sau. Tôi vội quơ tay trái ra để chống, nhưng vì ngã ra sau không có thế để tựa nên kết quả là tay trái tôi bị gãy. Đó cũng là 1 kỉ niệm :).

Về vợt cầu lông, ngày đó tôi có 1 cái thuộc loại xài được (mua 47,000đ/1 chiếc, trong khi mấy vợt thấp hơn thì chỉ 65,000/1 đôi). Và tôi chỉ mơ ước làm sao có được 1 cây vợt mà bạn bè lúc đó gọi là “vợt Nga” (không ai để ý là hiệu gì, vì bọn tôi hồi đó không để ý đến nhãn hiệu của vợt cầu lông). Cây vợt này màu đen, thân bằng inox, và đặc trưng của nó là thân vợt (đoạn tiếp giáp với đầu vợt) không tròn mà là dẹt. Chỉ riêng đoạn trên này mới bị “đập dẹt” ra thôi. Đến giờ tôi vẫn rất khát khao có được cây vợt đó. Ai biết được ở Sài Gòn có chỗ nào bán loại vợt này xin chỉ cho tôi nhé.

3 thoughts on “Cầu lông”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *